Mẹ ơi, con sai rồi!

‘Mẹ ơi’, chỉ hai từ ngắn ngủi vậy thôi, mà nghe sao thân thương đến lạ kỳ.

Hôm trước, khi tiếng ‘Mẹ đây con’ vang lên qua điện thoại, thật sự, con muốn bật khóc. Nức nở. Bật khóc không phải bởi vì trời Melbourne đã trở lạnh, bởi vì công việc bận rộn hay phải vật lộn với những bài tập khó khăn, con bật khóc vì, con nhớ mẹ, nhớ gia đình ta thật nhiều.

Ngày xưa, mẹ hay kêu ca rằng con lề mề, con bừa bộn, cứ như thế này thì ‘có ma nó rước’, con đã từng rất cáu giận và tỏ thái độ khi mẹ trách mắng con. Đến giờ con mới hiểu, mẹ làm như vậy vì mẹ muốn con thay đổi, để bản thân tốt hơn. Mẹ mắng, VÌ CON.

Ngày xưa, con hay cáu bẳn khi mẹ ngày nào cũng vào phòng con dọn dẹp, con nói, ‘đồ đạc là của con, mẹ đừng động vào’, ánh mắt thoáng buồn hiện lên trong mắt mẹ. Đến giờ con mới hiểu, mẹ dù mệt lắm nhưng vẫn cố gắng làm, vì mẹ nghĩ con đi học đã đủ vất vả rồi. Mẹ dọn dẹp, VÌ CON.

To the world's first angels.png



Ngày xưa, con hay gân cổ cãi mẹ mỗi khi mẹ bảo ‘con làm cái này không đúng’, vì sự nông nổi bồng bột của tuổi dậy thì, mẹ cố gắng giải thích cho con hiểu vì sao con sai, con vẫn cố cãi cho bằng được. Đến giờ con mới hiểu, mình đã từng cố chấp đến như vậy, con đã hiểu rằng, mẹ đã nhẫn nại với con đến nhường nào. Mẹ nhẫn nại,  VÌ CON.

Ngày xưa, con hay bực bội mỗi khi mẹ nhắc con đi ngủ sớm, nhắc con mặc áo ấm trước khi đi học. Con luôn tỏ ra rằng ‘mình đã lớn, không cần mẹ lo’. Đến giờ con mới hiểu, trong mắt mẹ, con luôn là một đứa con bé bỏng cần được quan tâm. Mẹ sợ con ốm, mẹ sợ con mệt. Mẹ lo lắng, VÌ CON.

Đến giờ con mới hiểu, tất cả những gì mẹ làm, đều VÌ CON. Còn con, tất cả những thứ con làm, hầu hết chỉ VÌ MÌNH. Con sai, thật sự đã sai rồi.

Giờ đây, con và mẹ, chúng ta cách xa nhau hàng ngàn cây số, hàng chục giờ bay. Giờ con có muốn, cũng khó được nghe những lời trách mắng từ mẹ, dù có muốn, cũng khó được ăn những món ăn mẹ nấu, thật sự rất khó...

Giờ con đã trưởng thành, mải mê chạy theo bộn bề cuộc sống. Để một phút giây bỗng nhiên khựng lại, con tim rung lên đầy thổn thức khi chợt nhận ra rằng, mái tóc mẹ đã lưa thưa những sợi bạc, từng nếp nhăn nơi khoé mắt hiện lên ngày một rõ hơn.. Đồng nghĩa với việc, khoảng thời gian được ở bên mẹ càng ngày càng ít đi…

Cảm ơn mẹ, người đã rải sẵn nhựa đường, để bước chân con có thể thoải mái bước đi.

“Nếu cuộc sống có mệt quá, về với mẹ, con nhé”

Rồi con lại tiếp hoàn thành nốt  chặng đường này nữa thôi, mẹ ơi. Chặng đường này con sẽ cố hết sức mình, VÌ MẸ, vì những vất vả không tên mẹ đã hy sinh cho con.

Chúng ta, dù ở xa hay gần, hãy luôn nhớ rằng, vẫn luôn có một người đang mãi đợi, đang dang rộng vòng tay mong mỏi đón những đứa con bé bỏng trở về, về nơi, được gọi là ‘nhà’.

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”.

Marketing SWCG